Thái độ khiêm nhường là phẩm chất đáng quý của người ưu tú

Khi giành phần thắng phải giữ thái độ khiêm nhường

Trong “Luận Ngữ” của Khổng Tử có câu: “Người quân tử ung dung mà không kiêu căng, kẻ tiểu nhân kiêu căng mà không ung dung”. Câu nói này cho thấy, người thành công ở đời không những phải có nghị lực và thực lực phi thường mà còn phải khiêm tốn, nhã nhặn với tất cả mọi người.

Trong Thế vận hội Tokyo vừa qua, có một tình tiết nhỏ sau: Ở nội dung cử tại nhóm, vận động viên Huệ đã giành chức vô địch. Trên bục nhận giải, sau màn chào cờ và hát quốc ca, cô đã chủ động mời tất cả các vận động viên đạt huy chương bạc và đồng đứng lên bục vô địch cùng mình để chụp ảnh và ăn mừng với nhau.

Chỉ một cử chỉ nhỏ như thế thôi cũng thể hiện được thái độ khiêm nhường của cô gái này. Và hành động ấy cũng nhận được rất nhiều lời khen của cộng đồng mạng trong thời gian dài.

Để nhìn rõ tài năng thực sự của một người như thế nào, cách tốt nhất là quan sát họ trông thế nào khi đạt được thành công.

Tả Tông Đường – vị tướng nổi tiếng cuối triều nhà Thanh, ông là người rất thích chơi cơ và chơi cũng rất giỏi. Một lần, khi được lệnh đến Tân Cương tuần tra, tình cờ nhìn thấy bên vệ đường có một ông lão đang xếp trận cờ vây với tấm biển ghi là “Kỳ thủ cờ vây đệ nhất thiên hạ”.

Tả Tông Đường thấy vậy, trong lòng không phục nên lập tức muốn so đấu với ông lão. Thế là chơi liền một lúc ba ván. Thật không ngờ ông lão đó đi lỗi liên tục và thua cả ba ván cờ. Thế là, Tả Tông Đường đứng dậy rời đi, trước khi đi còn quay đầu cười nhạo nói: “Hãy gỡ bỏ tấm biển này xuống đi”.

Không lâu sau đó, Tả Tông Đường phục mệnh hồi triều, khi đi ngang qua con đường này vẫn thấy tấm đề tấm biển “Kỳ thủ cờ vây đệ nhất thiên hạ”, cảm thấy ông lão đó là một kẻ lừa đảo, nên muốn hạ uy phong ông ta một lần nữa.

Vì thế, ông lại ngồi xuống so đấu vài ván với ông lão. Ấy vậy mà lần này Tả Tông Đường chơi liên tục năm sáu váng đều đại bại. Khi Tả Tông Đường đang khó hiểu thì ông lão cười đáp: “Lần trước, ngươi có nhiệm vụ dẫn quân đi lùng địch, ta không thể vì mấy ván cờ làm nhụt nhuệ khí của ngươi. Bây giờ, ngươi đã chiến thắng trở về ta đương nhiên sẽ dùng toàn lực để ứng phó”.

Tả Tông Đường nghe xong cảm thấy xấu hổ vô cùng.

Cao thủ thật sự luôn biết cách đặt mình ở vị trí thấp hơn và khi giành thắng lợi cũng không huênh hoang mà biết khiêm tốn, giữ thái độ khiêm nhường. Người như vậy mới là người chiến thắng thực sự trong cuộc sống.

Khi thành công phải học cách cảm ơn

Người có oán với mình không thể quên, người có ơn với mình lại càng không thể không nhớ. Làm người, dù ở vị trí nào cũng không thể vong ân bội nghĩa, người giúp mình nhất định không được cô phụ.

Khi Trung mười mấy tuổi, đang làm việc trong một ngân hàng thì người chú của anh đến Vĩnh Phúc tìm. Chú bị mắc bệnh nặng, lại không có đủ tiền để chi trả nên bệnh cứ kéo dài, ngày càng trầm trọng. Trung không đành lòng khi chứng kiến cảnh chú bị bệnh tật dày vò, nhưng lúc đó anh thu nhập anh cũng bấp bênh, không có nhiều tiền để giúp đỡ nên chỉ còn cách đi nhờ vả bạn mình là Quang để giúp đỡ.

Đến nơi đúng lúc Quang không có ở nhà, nên Trung đành phải nói với vợ của Quang rằng: “Chị dâu, em đang thiếu chút tiền mà có chuyện gấp cần dùng đến, chị có thể cho em mượn 5 lượng bạc được không?”

Vợ Quang lúc đó thấy gương mặt Trung tuy lộ vẻ mệt mỏi nhưng không có vẻ gì là gặp vận xui nên sẵn lòng lấy tiền cho anh mượn. Trung rất cảm kích, để tỏ lòng biết ơn anh đã lấy chiếc vòng trên tay mình đưa cho người chị dâu, nói rằng: “Chiếc vòng này tuy không quý giá nhưng là kỷ vật mẹ em để lại, đối với em vô cùng quý giá, chị dâu giữ nó sẽ là một lời nhắc nhở không ngừng rằng em cần phải trả lại tiền. “

Sau này, khi Trung làm ăn phát đạt anh đã cử cả đoàn người mang quà cùng với tấm ngân phiếu trị giá 5 lượng bạc đến nhà Quang. Nhưng lúc ấy, Trung không vội lấy lại cái vòng ngày trước mà nói với vợ Quang rằng: “Hôm nay em đến đây chỉ là trả lại số tiền đã nợ, còn ân tình của gia đình chị đã giúp đỡ em trong lúc khó khăn, em sẽ báo đáp sau.”

Về sau, Quang bị kẻ gian bày mưu tính kế, công việc làm ăn thất bại, cả gia đình rơi vào tình cảnh túng quẫn vì phá sản. Sau khi biết tin, Trung đã mời Quang về làm trưởng quỹ cho ngân hàng của mình, đồng thời cũng mở một cửa hàng tạp hóa để chị dâu buôn bán.

Sau này, khi Quang qua đời, Trung đã hỗ trợ cấp dưỡng toàn bộ cho già trẻ lớn bé trong gia đình.

Có lẽ, Trung chính là hình mẫu trong câu “uống nước nhớ nguồn” mà người xưa vẫn hay nhắc đến. Học cách cảm ơn khi thành công chính là nguyên tắc cơ bản của một người, cũng là thủ thuật để nhìn rõ tính cách một người.

Danh lợi chỉ là phù phiếm, như váng mỡ nổi trên mặt nước chẳng được dài lâu. Chỉ có lòng tri ơn báo đáp mới là phẩm chất ưu tú từ trong ra ngoài của một người có bản lĩnh chân chính.

Muốn nhìn thấu một người hãy em lúc họ đạt được thành công

Khi gặp một người nản lòng nhưng không dễ dàng bỏ cuộc bạn có thể thấy được phẩm chất kiên định của họ. Khi gặt hái thành quả nhưng vẫn giữ thái độ khiêm nhường, biết cách tri ơn chứng tỏ người đó có cả nhân phẩm lẫn tài năng.

Người khi đạt được thành công mà không kiêu ngạo, không siểm nịnh, vẫn đối xử với người khác một cách khiêm tốn, như thế sẽ chỉ thắng thêm được lòng ngưỡng mộ của người khác, trăm lợi không một hại.

SHARE