Không biết từ bao giờ mẹ trở thành “vai ác”: Thật tâm mong sau này con thấu.

Dường như trong mỗi gia đình đều có một người được phân công đóng vai “ác” để răn đe con cái.
Ba hay mẹ là người thủ vai ‘ác’ trong nhà?
Người đó có thể là cha với vẻ mặt luôn tỏ ra nghiêm khắc, ít nói ít cười. Người đó cũng có thể là mẹ với bộ mặt “lạnh như tiền” hoặc miệng luôn la mắng, quát tháo suốt ngày.

Thậm chí đôi khi còn là ông bà nội ngoại – những người có khoảng cách tuổi tác khá xa với con cháu, tính tình khó chịu, khó hiểu, khiến con cháu khó gần và luôn thấy sợ sệt…

Vai diễn bất đắc dĩ
Đặc thù của vai này là sự nghiêm khắc và cứng rắn đối với trẻ. “Vai ác” thường có những nguyên tắc cụ thể trong việc ứng xử và giải quyết những nhu cầu, tâm tư, nguyện vọng của trẻ, không chiều chuộng trẻ vô điều kiện, thường đặt ra yêu cầu cao và áp đặt trẻ làm theo. Vì lỡ mang tiếng “ác”, nên người thủ vai này buộc phải có lập trường vững vàng và khi trẻ phạm sai lầm thường có xu hướng dùng những biện pháp mạnh để “xử”.

Thông thường, trong nhiều gia đình, “vai ác” do người mẹ đảm trách. Tuy là “vai ác” nhưng về bản chất người đóng vai “ác” chỉ có mục đích mong muốn điều tốt đẹp cho con. Thế nhưng dưới mắt của con trẻ, liệu chúng có hiểu được phụ huynh đang muốn điều tốt đẹp cho mình?

Chị Tr.T.T ở Q.Gò Vấp (TP.HCM) bộc bạch, từ ngày cậu con trai út được 3 tuổi đến nay, tự nhiên từ một người mẹ hiền từ, chị bỗng biến thành bà… phù thủy lúc nào không hay. “Hai anh em đứa 5 tuổi, đứa 3 tuổi như chó với mèo, suốt ngày gây lộn. Lúc đầu cùng nhau chơi rất vui, nhưng được một lúc thể nào cũng xảy ra cự cãi, thậm chí cấu xé, đánh nhau.

Nếu chúng không gây nhau thì phối hợp quậy banh nhà. Bực bội không thể tả”. Lúc đó, để dẹp loạn, ba tụi nhỏ chỉ cần nói: “Mẹ về kìa!” hay: “Muốn ba kêu mẹ xử lý không?!” là tụi nhỏ im thin thít, không dám hó hé. Cứ vậy, đâm ra trong mắt con, chị T. chẳng khác nào… bà chằn. Thậm chí, muốn mua đồ chơi hay bất cứ thứ gì, tụi nhỏ cũng không dám xin mẹ mà chỉ thủ thỉ, nịnh nọt ba, bởi chúng biết mẹ dễ gì đồng ý với những yêu sách của chúng. Riết rồi đâm ra hai đứa con chị T. ít khi gần gũi mẹ, đôi khi chúng còn sợ mẹ như sợ… cọp.

Tuy nhiên, thấy con có ý thức kỷ luật và ít nhiều tỏ ra e dè khi muốn nổi loạn, chị T. cảm thấy việc đóng “vai ác” của mình cũng không đến nỗi tệ. Theo chị T., trong nhà ít ra phải có người để con sợ, kẻ đấm người xoa, chứ ai cũng ôn tồn nhỏ nhẹ rất khó dạy con.

Nỗi niềm bà mẹ… cọp
Nói đi cũng phải nói lại, khi được giao vai “dữ”, nhiều bà mẹ cảm thấy rất chạnh lòng. “Hình như con ngày càng có khoảng cách với mình. Những khi thấy cha con thủ thỉ trò chuyện với nhau, tôi thấy ganh tị ghê luôn. Mặc dù con vẫn nói chuyện với mẹ, đi thưa về trình rất đúng bài bản, trả lời đúng các câu hỏi của mẹ, nhưng hình như tôi vẫn cảm thấy thiếu một cái gì đó, phải chăng đó là sự chia sẻ, nồng ấm của tình mẫu tử” – chị N.K.L có hai con: một trai, một gái ở quận Đống Đa (Hà Nội) tâm tư.

Theo các chuyên gia tâm lý, cha mẹ nghiêm khắc góp phần hình thành nên tính cách tốt cho trẻ, nhưng khi nhận vai này chớ nên quá… nhập tâm. Một số bậc phụ huynh vô tình “diễn quá sâu” vai “mẹ mìn” trong một thời gian dài dẫn đến bản thân tính cách của họ cũng thay đổi theo chiều hướng này.

Họ ngày càng trở nên hà khắc, cộc cằn. Hoặc khi “quá lố”, không kiểm soát, họ dần đánh mất đi và không biết cách thể hiện tình yêu thương với con cái, vô tình gây ác cảm và tổn thương cho con. Nhiều người trưởng thành đem theo dấu ấn về những cảm xúc tiêu cực với cha mẹ suốt cuộc đời. Họ cho rằng cha mẹ không thương yêu mình, và điều đó đôi khi ảnh hưởng đến cách làm cha mẹ của họ sau này.

Vì thế, khi chọn diễn “vai ác”, các bậc phụ huynh cần ý thức được vai mình đang đóng để tiết chế cho vừa phải, không diễn lố, thể hiện vai đa dạng, tránh để trẻ “lờn thuốc”, đồng thời phải biết cách phối hợp với các thành viên khác trong gia đình để vai diễn được tròn cũng như linh hoạt và mềm dẻo trong các tình huống xử lý.

Đừng đòi hỏi con mình phải hoàn hảo: Dạy trẻ “thành nhân”, chứ đừng ép chúng “phải thành công”.

Một đứa trẻ không có tự do, luôn phải làm vừa lòng người khác thì làm sao mạnh mẽ được? Khi bị ép buộc quá sức thì chúng phải dối trá để s.inh t.ồn, đó là bản năng.
Thực sự, có nhiều đứa trẻ bị coi là cá biệt, chậm kém phát triển nhưng đến cuối cấp hai lại có những đ.ột ph.á, khi đứa trẻ tự nhìn ra tương lai và quyết định thay đổi. Nên bây giờ, cha mẹ chỉ cần con khỏe mạnh và biết đồng cảm, thương yêu người thân, sẵn sàng giúp đỡ bố mẹ, tự lực đối với các việc cá nhân. Những thứ này sẽ là tiền đề để con bạn tự tìm tương lai của chúng sau này. Cha mẹ học vị cao không có nghĩa là con cái cũng phải học giỏi và ngược lại. Luôn luôn khuyến khích trẻ mới là điều quan trọng nhất.

Tôi thấy các bậc phụ huynh rất lạ, luôn yêu cầu con cái phải học giỏi, phải mạnh mẽ, phải có cái này cái kia. Họ làm đủ cách để con đạt được cái chuẩn của cha mẹ đặt ra. Và kết quả, đứa trẻ nói dối vì sợ kết quả tệ, sợ làm cha mẹ thất vọng. Đứa trẻ yếu đuối bởi vì sau lưng chúng không phải một chỗ dựa, không ai động viên, không cho chúng được thất bại, được sợ hãi. Đứa trẻ không tập trung, không có kết quả tốt có phải do cha mẹ chưa biết khen ngợi, chưa trân trọng nỗ lực của con?

Tuổi thơ của những đứa trẻ rất quan trọng, chỉ một câu so sánh, không hài lòng của cha mẹ cũng sẽ để lại những sự ám ảnh cả đời. Đừng nói trẻ con không biết gì, chúng hiểu hết, biết hết, chỉ là chưa có chính kiến và kinh nghiệm để xác định đúng – sai.

Mỗi đứa trẻ có điểm mạnh, điểm yếu, tính cách khác nhau. Là cha mẹ, hãy hạ kỳ vọng vào con xuống. Hãy nhìn vào điểm mạnh của con: con thích học thì động viên, khuyến khích khi chúng làm tốt; không la mắng, chỉ cần con của hôm nay tiến bộ hơn con của hôm qua một chút là tốt rồi; đừng quan trọng điểm số khi biết con vốn cẩu thả, không cần phải đạt điểm 9-10. Điều quan trọng là rèn con sự cẩn thận, chỉn chu trong công việc, chọn một, hai môn con thích để dành thời gian học tốt là được.

Bớt kiểm soát, áp đặt và khắt khe khi con phạm lỗi, lắng nghe con nói nhiều hơn, tìm một hoạt động gì đó để dành thời gian vui chơi với con. Đừng đòi hỏi con phải mạnh mẽ, chỉ cần con vui vẻ, tự tin. Để trẻ vui vẻ, tự tin, biết mình được yêu thương, đươc ba mẹ tin tưởng, bạn hãy cười với con và nói yêu thương, những điều tích cực với chúng mỗi ngày.

SHARE